Chuyện cũ

Các bạn; các bạn “còn hoài nghi tôi” thì các bạn có thể hỏi thăm những con người “có đạo ở Lương Hòa Thượng” hay đi lễ chiều Chủ Nhật ở Lương Hòa Thượng nơi đây. Năm 2002 vào một buổi chiều (lễ) : một buổi lễ vào chiều Chủ Nhật * ở Lương Hòa Thượng (vào một ngày khoảng gần cuối tháng tám năm 2002) “có một người không liên quan đến buổi dâng lễ của các bạn (từ ngoài nhà thờ) đi vào -bước lên bục giảng thuyết của các bạn “định phát biểu, định nói (điều gì đó) không rõ” nhưng bị một người của các bạn (một trong những con người có trách nhiệm nơi đây) nắm tay lại và đưa ra ngoài – không cho phát biểu. “Không biết các bạn có còn nhớ hay không”, tôi biết các bạn “vẫn còn nhớ (và không muốn tôi nhắc đến chuyện này)”, các bạn muốn tôi “quên nó đi” và không muốn nó “được nhớ đến hay nhắc đến “một lần nào trong đời chúng ta nữa”. Các bạn mong tôi mất trí mà quên đi hay “làm sao (?) phải không? Tôi vẫn nhớ Thần Khí của Thiên Chúa cho tôi biết là nên “lên” bục (giảng) của nhà thờ các bạn “nói những gì tôi cần nói (nếu được)” (và tôi đã “từ khu vực ở ngoài” bước vào bên hông nhà thờ và vào trong khu vực phát biểu (thuyết giảng) của nhà thờ “một cách (hơi) đường đột”. Nhưng các bạn không cho tôi “phát biểu điều gì” và người (có trách nhiệm ở khu vực này) của các bạn đã dẫn -đưa tôi ra ngoài. Tôi vẫn còn nhớ về chuyện đó, “tôi không nói (không nhắc lại) sợ các bạn “quên mất (!)”. Tôi không biết các bạn nghĩ gì vế “trường hợp đó”. “Tôi không có quên đâu!”. Nhắc lại hy vọng các bạn sẽ “nhớ”! Người đi lễ “lúc đó” không nhiều “nhưng người ta (nhắc lại) và đồn cũng “nhiều (đến tai tôi)”. Sau này có những con người chế giễu (chọc ghẹo tôi) những năm sau này trong công ty của tôi bởi những người cùng địa phương tiết lộ. “Tôi cũng thắc mắc là tại sao họ lại “biết và nhớ cái chuyện cỏn con đó”. “Những chuyện này sao các bạn “đó” lại biết hay nhớ và nhắc đến (tôi rất lấy làm lạ), cái chuyện nhỏ như vậy; các bạn đó nên quên và không nên có ai nhắc đến hay nhớ đến “đi chứ”. Đằng này “câu chuyện được nhắc đến bởi những người bạn xa lạ (khác địa phương) bởi những người “làm (cùng địa phương với tôi kể lại) trêu đùa tôi nhằm thử thách “trí óc hay thần kinh của tôi (xem có ổn định không? Họ cho rằng tôi “điên khùng” nên mới làm vậy (nhắc lại là xem phản ứng của tôi và ngạo (nghĩ rằng) tôi lúc đó tôi bị điên [mất trí (!!!)]”. Nhưng họ thấy tôi “quá bình tĩnh, cứng cỏi…” khác xa những gì “họ nghe kể (nên không ai nhắc đến nữa). Tôi nghĩ trong lòng họ nghĩ “tôi bị uẩn khúc gì đó (hay bị đặt điều…) nói bậy về tôi (hoặc những lúc đó tôi không có trí nhớ (bị bệnh thần kinh) những lúc đó (những lúc như vậy) chăng (!). Tôi “không (bao giờ) quên được đâu! nếu còn tỉnh táo”. Câu chuyện này “được đồn thổi ra ngoài” bởi những con người cũng “không lấy gì làm mộ đạo (tôi nghĩ các vị có những chức vụ quan trọng hay “những con người có chổ đứng trong cơ quan công giáo; những con người hay đi lễ (nắm bắt các thông tin trong giáo xứ…) sẽ biết về “chuyện này” ?

* Tôi vẫn nhớ là chủ nhật (chiều chủ nhật) nhưng tôi sợ các bạn không hiểu mà xảy ra những chuyện không hay (người đi lễ những khi đó “rất ít”) không như bây giờ nên bài viết trước “tôi làm” tôi đã để là “(chiều) thứ bảy” cho hợp lý để “đỡ phải ngượng ngùng cho -khoảng thời gian xao động, xám xịt về lòng tin của (người theo Thiên Chúa giáo) chúng ta cũng như những người theo Thiên Chúa giáo ở các nơi trên Thế giới”… Để các bạn những thế hệ (những lớp) sau này dễ hiểu và cũng nhằm để các bạn những thế hệ sau này dung hòa “lời lẽ của tôi một cách yên ẳng …(trong) hòa bình, ôn hòa, khỏi vướng mắc về hành động “của tôi (dễ gây ảnh hưởng) vì lòng người trên cuộc đời này hay tính và đi vào những “hướng !”…”; Tôi chỉ muốn nói để các bạn “xem, hiểu những gì tôi nói đến (mà không bị sốc); cũng để khỏi phải áy náy [khi xúc phạm tới (việc hoạt động của) nhà thờ…sau sự kiện 11-9 (Thế giới) một thời gian và sự ảnh hưởng bởi các thông tin của truyền thông : sự chiến đấu, phản đối của Thế giới Hồi giáo với Thế giới và sự ủng hộ của các lực lượng (vũ trang) Hồi giáo với Thế giới, những hình ảnh “đẫm máu, ghê rợn (kinh người)” truyền thông vô tình đưa lên truyền hình “gây sốc nặng” khi lòng tin “đặt về những con người” mang danh theo Thiên Chúa]”, giử danh dự của chúng ta tại đây trước các “thế hệ sau này”;…nhưng chỉ sợ các bạn bắt bẻ tôi và “nói xúc phạm về tôi (người được Thiên Chúa thương (thương xót), nhớ đến”. Nên “nay” tôi xin mạn phép đưa mọi sự thật ra để các bạn không bắt bẻ – áp đặt, áp chế (tiêu diệt lời lẽ của tôi) vùi dập, vứt (bác) những lời lẽ những tôi đề cập đến lâu nay vì những việc nhỏ nhặt hay “vì lòng độ lượng (cảm thông) của tôi mà hại đến “công trình của Thiên Chúa (chúng ta) sau này! 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *