Các bạn, các bạn hiểu cho tôi. Hổm rày tôi lo công việc cho mình. Cái chân của tôi cần phải phẩu thuật để lấy những vật dụng y tế để cố định xương chân đã được gắn, bắt vào chân hơn ba năm trước.Tôi cũng không màng đến! Nhưng Thiên Chúa cho tôi cơ hội “lựa chọn”.Tôi không ích kỷ nhưng tôi thấy mình cũng “tội nghiệp ; cũng đáng thương” và tôi cần “tự tin để “sống” và “làm” cho các vừa lòng.
Lấy tại “tự tin – một chút gì của tự tin gì đó vì tôi không có sai gì”. Tôi biết “tại sao tôi phải chịu đựng như vậy”. Tôi biết “nhưng tôi không ngờ chủ cuộc đời chèn vào cuộc đời tôi như vậy”. Tôi dù không dư dả gì vì “theo chủ của mình” và làm “trách nhiệm của mình với cuộc đời” nên tôi không đuổi theo của cải vật chất (những gì đáng giá như các bạn) nên tôi chịu thiệt thòi nhưng bù lại một chút “tôi có thời gian để làm cho các bạn. “Tôi không tiếc nhưng các bạn không biết (không hiểu được cái gì). Tôi làm cho “chủ cuộc đời ..”Kinh Thánh viết là “người công chính” thì dù một khúc xương cũng không giập gãy. “Tôi biết về vấn đề này hay không và tại sao nó lại như vậy. Nó “làm vậy”. Tôi có phải người công chính hay là một người “không công chính” trong mắt của Thiên Chúa và các bạn. Tôi không nói nhưng Thiên Chúa cho tôi “lựa chọn”. Tôi tò mò và cái con đường tôi đi nó bắt buộc phải như vậy .mà tôi thấy không cần thiết phải như vậy vì tôi nắm những gì tôi thấy có thể quan trọng. Tôi không từ bỏ những gì ‘Thiên Chúa cho” mà tôi thấy “cần có, ‘vì tò mò” hay phải có “kiểu như vậy” nên tôi chấp nhận. Những vết thương đã lành ỏ chân tôi như một chữ ký mà chủ cuộc đời (phả) giao cho tôi ”thứ tội có thể cần” nhưng tôi không cần. Tôi không cần những cài gì “ngoài lề” nhưng tôi không bỏ sót cái gì “vì tôi muốn biết những cái “chắp vá -“phát triển nó như thế nào”. Tôi biết và tôi được quyền lựa chọn nhưng tôi muốn mình là một con người như thế nào đó…Tôi biết nhưng chủ cuộc đời “tôi không hiểu nổi”. Tôi không bất ngờ nhưng “đó là sự lựa chọn”. Tôi biết mình “có thể bị như vậy”. Tôi “biết” và tôi không bất ngờ hay có “lời lẽ nào để phàn nàn” Nhưng tôi “tôi là người như thế nào để nhận cái phần gì. “Tôi muốn cái gì”. Sự thật tôi không biết nên nêu như thế nào nhưng xin chủ của mình hiểu cho mình dù rằng có như thế nào “lòng tôi vẫn không thay đổi”. Tôi “không phải là kẻ “không công chính”. Tôi từ bỏ những gì tôi cho là tốt đẹp như thế nào mà tôi chọn và tôi chọn “những gì người muốn cho mình” chứ tôi không chọn những gì tôi “được chọn”. Tôi mong chủ cuộc đời này suy nghĩ và hiểu cho t (bản thân tôi). Tôi không tham lam và tôi không muốn gì cả dù có thiệt thận t.Tôi không lấy hay phá hoại một thứ gì vì “lòng tôi không muốn những cái khác. “Người cho là đủ”. Tôi muốn làm cho rồi. “Còn nếu người “Thiên Chúa chọn” không “đến được” thì tôi hi vọng người cho tôi… chứ tôi … dù lòng tôi như thế nào nhưng tôi bỏ qua dù nó như thế nào. Tôi không biết nên đề cập gì nhưng tôi sẽ làm dù rằng Thiên Chúa cho tôi chỉ có một chút “sức mạnh tinh thần gì đó”.
Tôi hi vọng sự cố gắng của tôi sức lực nhỏ bé của một thứ “không đáng được quan tâm, “nói đến này (!!!) sẽ có thể giúp các bạn một chút gì đó!!!
Tôi có nhiều vấn đề “trong lòng” nhưng không nói ra thì có lẽ sẽ tốt hơn. “Tôi làm cho các bạn một chút đây. Các bạn cầu xin Thiên Chúa cho tôi sống thêm một thời gian để tôi hoàn thành hay các bạn để cho tôi sống thêm một thời gian … tôi … … hay như thế nào